Cuộc sống hai mặt (BCT) [Chương mở đầu]

Chương mở đầu

 

Trường trung học phổ thông Sao mai – là một trường trung học phổ thông chuyên đào tạo những nhân tài của quốc gia. Không giống như những học viện khác dành cho con em quý tộc, Sao Mai là nơi mà ai có đầu óc thông minh tuyệt đỉnh mới sống sót, mới được làm bá chủ… Là mơ ước của hàng vạn học sinh nghèo trên thế giới

Trường Sao Mai – 7h30’ sáng…..

Là một trường có truyền thống dạy học uy tín lâu đời, Sao Mai có nội quy rất chặt chẽ, không cần biết là con em quý tộc hay quan chức nhà nước, chỉ cần vi phạm nội quy? Ngay lập tức bị tống cổ khỏi trường. Nhưng vẫn có một số ngoại lệ….

Lãnh Hàn Tuyết, khuôn mặt bình thường, gia cảnh bình thường … nhưng bù lại có cái đầu thông minh tuyệt đỉnh, lúc kiểm tra IQ, toàn bộ giáo viên nhà trường đều không khỏi sửng sốt, 300, là một con số kinh khủng….

Là đương nhiệm chủ tịch Hội học sinh, Lãnh Hàn Tuyết rất được lòng mọi người, cùng khi chất thanh nhã khiến mọi người tôn trọng…..

Lớp 11A1 chuyên Anh

Lãnh Hàn Tuyết ngồi chống cằm nhìn ra cửa sổ, ánh sáng trí tuệ lưu chuyển trong đôi mắt long lanh, khuôn mặt bình thường lộ ra bộ dáng phiêu diêu tự tại, không quan tâm đến mọi chuyện xung quanh….

Lãnh Hàn Tuyết đang ở đỉnh cao trong cơn suy nghĩ triền miên, thì một bàn tay ấm áp đặt lên vai kéo cô về thực tại….

Hoàng Minh Vương – một công tử thiếu gia chính hiệu, cũng là bạn thanh mai trúc mã của cô

Minh Vương tay cầm hai lon cà phê mát lạnh, ném cho cô một lon, bản thân tự mở lon còn lại, nhấp một ngụm, thoải mái hỏi

– Suy nghĩ nữa à?

-….

Lãnh hàn Tuyết thành thật gật đầu, khuôn mặt vẫn đăm chiêu

– Nghĩ về tương lai sao? Yên tâm đi, IQ của em cao như vậy, lo gì chứ!

– Là đang nghĩ cho gia đình tôi!

– ??

– Khi tôi thực hiện kế hoạch của mình, bản thân họ sẽ bị liên lụy, tôi….

– Do dự sao?

– ha ha… có lẽ vậy

Lãnh Hàn Tuyết đôi môi khẽ nhếch lên, nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng đắng lưu lại trong cổ họng làm cô tỉnh táo vài phần!

Đứng dậy, khoác ba lô lên vai, Lãnh Hàn Tuyết nhìn Hoàng Minh Vương

– Nói tôi mệt, xin phép về trước!

Rồi xoay người rời đi luôn….

Hoàng Minh Vương nhìn bóng dáng nho nhỏ khuất sau cánh cửa, miệng lẩm bẩm

– Tới khi nào em mới chấp nhận tôi?

Lãnh Hàn Tuyết vừa đi vừa suy nghĩ , đến khi định thần lại đã thấy bản thân đi đến ngọn đồi phía sau trường. Ngồi dưới gốc cây quen thuộc, Lãnh Hàn Tuyết trầm tư suy nghĩ, bộ dáng giống như một nữ thần không thuộc về khói lửa nhân gian, chợt một giọng nói thảm thiết kéo cô về hiện tại

“ Tuyết  nhi, trở về đi! Ta rất yêu nàng, Tuyết nhi”

“Tuyết nhi”

“Tuyết nhi”

Một cơn đau đầu dữ đội ập đến, rồi Lãnh Hàn Tuyết ngất đi không biết gì nữa

~ hanbangcoc.wordpress.com  ~

Kinh thành Long Thiên quốc – Thiên vương phủ

Trong thư phòng, một ánh sáng chói lòa kì lạ lóe lên, mà để ý kĩ, sẽ thấy ánh sáng đó phát ra từ chiếc vòng ngũ sắc.  Báu vậy se duyên của Nguyệt lão trong truyền thuyết…!

Trong tẩm phòng của Long Ngạo Thiên, cơn mộng vẫn kéo dài….

“ Tuyết nhi, khi nàng nói yêu ta, ta đã rất hạnh phúc”

Một nam tử nhìn không rõ khuôn mặt nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen nhánh của bạch y nữ tử, khuôn mặt nàng cũng không nhìn thấy rõ, chỉ thấy cảnh vật liên tiếp thay đổi

~ hanbangcoc.wordpress.com  ~

Bạch y nữ tử, một thân dính huyết hồng đỏ rực, bản thân ôm một nam nhân, là nam nhân lúc nãy… Dù không nhìn rõ mặt nhưng hắn vẫn nhìn ra nét đau khổ hận thù trong mắt nàng. Hai hàng nước mắt trong suốt như ngọc lặng lẽ chảy xuống, thấm ướt chiếc áo đẫm máu cuả nam nhân kia, chỉ nghe miệng nàng mấp máy

– Em yêu chàng… sau này….. và mãi mãi

Rồi cảnh vật lại thay đổi….

Trong khu rừng lấp lánh ánh sáng yếu ớt của mặt trời, bạch y nữ tử nằm đó,mắt phượng  xinh đẹp nhắm lại, như một tiên nữ đang ngủ say, chỉ là khuôn mặt không còn chút huyết sắc làm hắn giật mình nhận ra… nàng chết rồi! Không rõ tại sao, trong lòng hắn dâng lên cảm giác kì lạ, đau khổ, thương xót, yêu mến….. lẫn lộn. Bàn tay muốn chạm vào khuôn mặt xinh đẹp không tì vết mờ mờảo ảo kia… nhưng có gì đó kéo hắn lại. Quay đầu lại nhìn, là một cô gái khác, cũng vân bạch y, nhìn hắn chằm chằm, khuôn mặt vẫn như trước mờ ảo. Giọng nói êm dịu thoát ra

– kiếp này! Em sẽ không để mất chàng nữa… không bao giờ! Dù phải hy sinh tính mạng này

 

~ hanbangcoc.wordpress.com ~

 

Đêm, lại trôi qua. Bánh xe vận mệnh đã lại quay, đưa hai linh hồn cách nhau hàng nghìn năm ngày càng gần lại, bởi sợi chỉ hồng của tình yêu…

Categories: Cuộc sống hai mặt [Bản chính thức] | Tags: | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: