[Học viện Đào tạo Phù thủy] Chương 1.2

Chương 1.2

Tỉnh dậy trong căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Vương Yên thoáng cau mày, đuôi mắt hiện ra một tia mệt mỏi. Cô đang ở bệnh viện sao?

– Cháu tỉnh rồi à?

Giọng nói trầm ấm bên tai khiến Vương Yên tỉnh hẳn. Vương lão gia, khuôn mặt nghiêm nghị ánh lên nét hiền từ. Khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Vương Yên, ông nói chậm rãi

– Có lẽ, đây là lần cuối cùng ta nhìn thấy cháu, Haiz!

– Ý ông là gì ạ?

Của Vương Yên phượng mâu lóe lên tia sửng sốt. Ông nói vậy là có ý gì?

Nhìn Vương Yên, Vương lão gia thở dài, ông bắt đầu kể

– Ông nội cháu và ta là bạn thân thời học sinh, ông của cháu là một người rất nhân từ, cho đến khi con trai ta và con trai ông ấy ra đời, rồi chúng lớn lên bên nhau, là bạn thân, rồi mẹ con xuất hiện….

– Tại sao…ông lại kể cho cháu chuyện này?

–  Cháu cứ nghe hết câu chuyện rồi sẽ rõ….

Khi mẹ cháu đến, cha con và cô ấy đã yêu nhau rồi kết hôn, cho đến khi ông ấy phát hiện ra chính mình là một phù thủy và mẹ con cũng vậy, rồi khi sinh ra con, họ đột ngột biến mất…. vì vậy, Vương Yên à! Cháu chính là một phù thủy thuần chủng đó!

Vương lão gia nhìn Vương Yên đang ngây người. Ha ha…Đùa sao? Phù thủy hả, trên đời này có chuyện như vậy sao

– ha ha… Ông đùa cháu phải không?

Vương lão gia thở dài bất lực, ông biết là chuyện này kiểu gì cũng sẽ đến mà. bàn tay run run rút lá thư được cất kĩ trong túi áo, đưa cho Vương Yên, ánh mắt nhìn cô như nói “Cháu đọc đi sẽ hiểu”

Bàn tay Vương Yên cũng run run nhận lấy lá thư, trong tờ giấy mà một nét chữ khá quen thuộc. Vương yên kinh ngạc nhìn, đây chính là nét chữ của mẹ! Cô đã nhìn thấy nét chữ của mẹ trong món quà mừng sinh nhật của cô. Khẻ mở lá thứ, cô bắt đầu đọc

Chào con gái của mẹ,

Chắc chắn khi đọc lá thứ này, con đã là một thiếu nữ xinh đẹp rồi phải không?

Vương Yên à, tên thật của con là Rosalina Aoki, mẹ xin lỗi vì không thể nói thêm gì về thân phận của con. Con đừng thắc mắc vì sao mẹ biết con sống như thế nào, vì mẹ là phù thủy (cười), và pháp thuật chủ yeếu của mẹ là điều khiển Tuyết và nhìn thấy Tương lai. Có lẽ sẽ sớm thôi, con sẽ biết được mọi chuyện và oán hận bố mẹ, nhưng bố mẹ chỉ cần con hạnh phúc. Lát nữa thôi, Người của học viện Phù Thủy sẽ đến đón con và khi đó, nếu có chuyện gì, hãy tìm dì Lourei ở cánh từng phía Tây khu rừng Ma thuật, đừng sợ gì cả vì khu rừng đó chính là của con…

Vương Yên… à không Rosalina, mẹ xin lỗi khi đã không thể ở cạnh con, không thể nhìn thấy con từng bước trưởng thành nhưng con hãy biết rằng, bố mẹ mãi mãi yêu con! Chúc con hạnh phúc

Tái bút : hãy nhớ câu thần chú của con ” Hỡi ánh sáng của Mặt Trời, sức mạnh của Mặt Trăng, gỉai trừ phong ấn!” Và khi đọc xong lá thư này, hãy niệm nó bằng một tâm hồn bình lặng như mặt nước không gợn sóng, món quà của bố mẹ dành cho con sẽ xuất hiện (nháy mắt)

Yêu con,

Bố mẹ 

Đọc xong lá thứ, Vương yên bỗng òa lên khóc nức nở, chuyện này là sao, Bố mẹ! Hai người đang ở đâu?….

 

 

Categories: Học viện đào tạo Phù thủy | Tags: | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: